有粲

春风穆穆,有粲若鋈。

独出者英,既亭既矗。

孰刻之玉,公旰玩兮忘?。

春雨涔涔,有粲若琳。

八出者须,既挺既参。

孰刻之金,公旰玩兮忘簪。

八表一里,盖九畴云尔。

英须如之,亦孔之䔺。

一中八边,盖九州云然。

英须如之,亦孔之葏。

九畴之中,屹其皇极。

彼孔䔺兮,中兮若屹。

九州之中,岿其王畿。

彼孔葏兮,中兮独岿。

中者得所,旁者得侣。

主董其臣,臣扈其主。

它华岂不须,莫如此都。

与天地合,自然之符。

它花岂不蕊,莫如此微。

与天地合,自然之礼。

游仙感止,心兮朝真。

游贵感止,心兮拱辰。

天予平园,仙爱之瑛。

英左英右,几须卓立。

公岂不怀,向为辅弼。

天予平园,仙爱之瑛。

英前英后,几须勃兴。

公岂不怀,向为疑丞。

天予平园,仙爱之瑛。

英奥英窔,几须夐奋。

公岂不怀,向为藩翰。

有衔大恩,不亡至尊。

梦游魏阙,觉在陶门。

胸中有兮乐国,天下无兮平园。

华来自北,悦公之色。

公饮酒兮,兴止于适。

却老还童,与华同泽。

华闿自春,怡公之神。

公赋诗兮,兴发于贞。

陶情归性,与华同纯。

纯极兮生白,白极兮招涅。

矫入太素,文反于质。

驯归太玄,白守以黑。

公同乎造物。

拼音

chūn fēng mù mù,yǒu càn ruò wù。

dú chū zhě yīng,jì tíng jì chù。

shú kè zhī yù,gōng gàn wán xī wàng jú。

chūn yǔ cén cén,yǒu càn ruò lín。

bā chū zhě xū,jì tǐng jì cān。

shú kè zhī jīn,gōng gàn wán xī wàng zān。

bā biǎo yī lǐ,gài jiǔ chóu yún ěr。

yīng xū rú zhī,yì kǒng zhī wéi。

yī zhōng bā biān,gài jiǔ zhōu yún rán。

yīng xū rú zhī,yì kǒng zhī jīng。

jiǔ chóu zhī zhōng,yì qí huáng jí。

bǐ kǒng wéi xī,zhōng xī ruò yì。

jiǔ zhōu zhī zhōng,kuī qí wáng jī。

bǐ kǒng jīng xī,zhōng xī dú kuī。

zhōng zhě dé suǒ,páng zhě dé lǚ。

zhǔ dǒng qí chén,chén hù qí zhǔ。

tā huá qǐ bù xū,mò rú cǐ dōu。

yǔ tiān dì hé,zì rán zhī fú。

tā huā qǐ bù ruǐ,mò rú cǐ wēi。

yǔ tiān dì hé,zì rán zhī lǐ。

yóu xiān gǎn zhǐ,xīn xī cháo zhēn。

yóu guì gǎn zhǐ,xīn xī gǒng chén。

tiān yǔ píng yuán,xiān ài zhī yīng。

yīng zuǒ yīng yòu,jǐ xū zhuó lì。

gōng qǐ bù huái,xiàng wèi fǔ bì。

tiān yǔ píng yuán,xiān ài zhī yīng。

yīng qián yīng hòu,jǐ xū bó xīng。

gōng qǐ bù huái,xiàng wèi yí chéng。

tiān yǔ píng yuán,xiān ài zhī yīng。

yīng ào yīng yào,jǐ xū xiòng fèn。

gōng qǐ bù huái,xiàng wèi fān hàn。

yǒu xián dà ēn,bù wáng zhì zūn。

mèng yóu wèi quē,jué zài táo mén。

xiōng zhōng yǒu xī lè guó,tiān xià wú xī píng yuán。

huá lái zì běi,yuè gōng zhī sè。

gōng yǐn jiǔ xī,xīng zhǐ yú shì。

què lǎo hái tóng,yǔ huá tóng zé。

huá kǎi zì chūn,yí gōng zhī shén。

gōng fù shī xī,xīng fā yú zhēn。

táo qíng guī xìng,yǔ huá tóng chún。

chún jí xī shēng bái,bái jí xī zhāo niè。

jiǎo rù tài sù,wén fǎn yú zhì。

xùn guī tài xuán,bái shǒu yǐ hēi。

gōng tóng hū zào wù。

作者介绍

曾丰

宋 · 1142年 - ?

宋乐安人,字幼度。孝宗乾道五年进士。以文章名。累官知德庆府。晚年无意仕进,筑室称樽斋,以诗酒自娱。有《缘督集》。

查看全部作品 →