游钟山

江南四月如三伏,北望钟山万松碧。

杖藜试上宝公龛,众壑秋声起相袭。

青峰回抱石城小,白练前横大江直。

石梯南下府城闉,松径东蟠转山谷。

乔林无风声如雨,时见游僧石上息。

行穷碧涧一庵岩,坐弄清泉八功德。

归寻晚饭众山底,困卧定林依石壁。

朝游不知涧谷远,莫归但觉穿双屐。

老僧一身泉上住,十年扫尽人间迹。

客到惟烧柏子香,晨饥坐待山前粥。

丈夫济时诚妄语,白首居山本良策。

茹蔬饭糗何足道,纯灰洗心聊自涤。

失身处世足愆尤,愧尔山僧少忧责。

拼音

jiāng nán sì yuè rú sān fú,běi wàng zhōng shān wàn sōng bì。

zhàng lí shì shàng bǎo gōng kān,zhòng hè qiū shēng qǐ xiāng xí。

qīng fēng huí bào shí chéng xiǎo,bái liàn qián héng dà jiāng zhí。

shí tī nán xià fǔ chéng yīn,sōng jìng dōng pán zhuǎn shān gǔ。

qiáo lín wú fēng shēng rú yǔ,shí jiàn yóu sēng shí shàng xī。

xíng qióng bì jiàn yī ān yán,zuò nòng qīng quán bā gōng dé。

guī xún wǎn fàn zhòng shān dǐ,kùn wò dìng lín yī shí bì。

cháo yóu bù zhī jiàn gǔ yuǎn,mò guī dàn jué chuān shuāng jī。

lǎo sēng yī shēn quán shàng zhù,shí nián sǎo jǐn rén jiān jì。

kè dào wéi shāo bǎi zi xiāng,chén jī zuò dài shān qián zhōu。

zhàng fū jì shí chéng wàng yǔ,bái shǒu jū shān běn liáng cè。

rú shū fàn qiǔ hé zú dào,chún huī xǐ xīn liáo zì dí。

shī shēn chù shì zú qiān yóu,kuì ěr shān sēng shǎo yōu zé。

作者介绍

苏辙

宋 · 1039年 - 1112年

苏辙,字子由,一字同叔,晚号颍滨遗老,眉州眉山(今属四川)人,北宋文学家、诗人、宰相,“唐宋八大家”之一。苏辙与父亲苏洵、兄长苏轼齐名,合称“三苏”。生平学问深受其父兄影响,以散文著称,擅长政论和史论,苏轼称其散文“汪洋澹泊,有一唱三叹之声,而其秀杰之气终不可没”。其诗力图追步苏轼,风格淳朴无华,文采少逊。苏辙亦善书,其书法潇洒自如,工整有序。著有《诗传》、《春秋传》、《栾城集》等行于世。

查看全部作品 →