除夜泊彭蠡湖遇大风雪

莫发鄡阳市,晓榜彭蠡口。

微风吹人衣,雾绕庐山首。

舟人释篙笑,此是风伯候。

杙舟未及深,飞沙忽狂走。

暗空转车毂,渌水起冈阜。

众帆落高张,断缆已不救。

我舟旧如山,此日亦何有。

老心畏波澜,归卧塞窗牖。

土囊一已发,万窍无不奏。

初疑丘山裂,复恐蛟蜃斗。

鼓钟相轰豗,戈甲互磨叩。

云霓黑旗展,林木万弩彀。

曳柴眩人心,振旅拥军后。

或为羁雌吟,或作苍兕吼。

众音杂呼吸,异出殊圈臼。

中宵变凝冽,飞霰集粉糅。

萧骚蓬响乾,晃荡窗光透。

坚凝忽成积,澎湃殊未究。

纻缟铺前洲,琼瑰琢遥岫。

山川莽同色,高下齐一覆。

渊深窜鱼鳖,野旷绝鸣鸲。

孤舟四邻断,馀食数升糗。

寒齑仅盈盎,腊肉不满豆。

敝裘拥衾眠,微火拾薪构。

可怜道路穷,坐使妻子诟。

幽奇虽云极,岑寂顿未觏。

一年行将除,兹岁真浪受。

朝来阴云剥,林表红日漏。

风棱恬已收,江练平不绉。

两桨舞夷犹,连峰吐奇秀。

同行贺安稳,所识问癯瘦。

惊馀空自怜,梦觉定真否。

春阳着城邑,屋瓦冻初溜。

艰难当有偿,烂熳醉醇酎。

拼音

mò fā qiāo yáng shì,xiǎo bǎng péng lí kǒu。

wēi fēng chuī rén yī,wù rào lú shān shǒu。

zhōu rén shì gāo xiào,cǐ shì fēng bó hòu。

yì zhōu wèi jí shēn,fēi shā hū kuáng zǒu。

àn kōng zhuǎn chē gǔ,lù shuǐ qǐ gāng fù。

zhòng fān luò gāo zhāng,duàn lǎn yǐ bù jiù。

wǒ zhōu jiù rú shān,cǐ rì yì hé yǒu。

lǎo xīn wèi bō lán,guī wò sāi chuāng yǒu。

tǔ náng yī yǐ fā,wàn qiào wú bù zòu。

chū yí qiū shān liè,fù kǒng jiāo shèn dòu。

gǔ zhōng xiāng hōng huī,gē jiǎ hù mó kòu。

yún ní hēi qí zhǎn,lín mù wàn nǔ gòu。

yè chái xuàn rén xīn,zhèn lǚ yōng jūn hòu。

huò wèi jī cí yín,huò zuò cāng sì hǒu。

zhòng yīn zá hū xī,yì chū shū quān jiù。

zhōng xiāo biàn níng liè,fēi xiàn jí fěn róu。

xiāo sāo péng xiǎng qián,huǎng dàng chuāng guāng tòu。

jiān níng hū chéng jī,pēng pài shū wèi jiū。

zhù gǎo pù qián zhōu,qióng guī zuó yáo xiù。

shān chuān mǎng tóng sè,gāo xià qí yī fù。

yuān shēn cuàn yú biē,yě kuàng jué míng qú。

gū zhōu sì lín duàn,yú shí shù shēng qiǔ。

hán jī jǐn yíng àng,là ròu bù mǎn dòu。

bì qiú yōng qīn mián,wēi huǒ shí xīn gòu。

kě lián dào lù qióng,zuò shǐ qī zi gòu。

yōu qí suī yún jí,cén jì dùn wèi gòu。

yī nián xíng jiāng chú,zī suì zhēn làng shòu。

cháo lái yīn yún bō,lín biǎo hóng rì lòu。

fēng léng tián yǐ shōu,jiāng liàn píng bù zhòu。

liǎng jiǎng wǔ yí yóu,lián fēng tǔ qí xiù。

tóng xíng hè ān wěn,suǒ shí wèn qú shòu。

jīng yú kōng zì lián,mèng jué dìng zhēn fǒu。

chūn yáng zhe chéng yì,wū wǎ dòng chū liū。

jiān nán dāng yǒu cháng,làn màn zuì chún zhòu。

作者介绍

苏辙

宋 · 1039年 - 1112年

苏辙,字子由,一字同叔,晚号颍滨遗老,眉州眉山(今属四川)人,北宋文学家、诗人、宰相,“唐宋八大家”之一。苏辙与父亲苏洵、兄长苏轼齐名,合称“三苏”。生平学问深受其父兄影响,以散文著称,擅长政论和史论,苏轼称其散文“汪洋澹泊,有一唱三叹之声,而其秀杰之气终不可没”。其诗力图追步苏轼,风格淳朴无华,文采少逊。苏辙亦善书,其书法潇洒自如,工整有序。著有《诗传》、《春秋传》、《栾城集》等行于世。

查看全部作品 →