次韵子瞻与邓圣求承旨同直翰苑怀武昌西山旧游

我游齐安十日回,东坡桃李初未栽。

扁舟乱流入樊口,山雨未止淫黄梅。

寒溪闻有古精舍,相与推挽登崔嵬。

山深县令喜客至,寺荒蔓草生经台。

黄鹅白酒得野馈,藤床竹簟无纤埃。

可怜迁客畏人见,共怪青山谁为堆。

行惊晚照催出谷,中止乱石倾馀罍。

古今相望两令尹,文词洒落千山隈。

野人岂复识遗趣,过客时为剜苍苔。

五年留滞屐齿秃,一朝挥手船头开。

玉堂却忆昔游处,笑问五柳应雕摧。

满朝文士蚤贵达,凭凌霄汉乘风雷。

入参秘殿出华省,何曾著足空山来。

漂流邂逅览遗躅,耳中尚有江声哀。

拼音

wǒ yóu qí ān shí rì huí,dōng pō táo lǐ chū wèi zāi。

biǎn zhōu luàn liú rù fán kǒu,shān yǔ wèi zhǐ yín huáng méi。

hán xī wén yǒu gǔ jīng shě,xiāng yǔ tuī wǎn dēng cuī wéi。

shān shēn xiàn lìng xǐ kè zhì,sì huāng màn cǎo shēng jīng tái。

huáng é bái jiǔ dé yě kuì,téng chuáng zhú diàn wú xiān āi。

kě lián qiān kè wèi rén jiàn,gòng guài qīng shān shuí wèi duī。

xíng jīng wǎn zhào cuī chū gǔ,zhōng zhǐ luàn shí qīng yú léi。

gǔ jīn xiāng wàng liǎng lìng yǐn,wén cí sǎ luò qiān shān wēi。

yě rén qǐ fù shí yí qù,guò kè shí wèi wān cāng tái。

wǔ nián liú zhì jī chǐ tū,yī cháo huī shǒu chuán tóu kāi。

yù táng què yì xī yóu chù,xiào wèn wǔ liǔ yīng diāo cuī。

mǎn cháo wén shì zǎo guì dá,píng líng xiāo hàn chéng fēng léi。

rù cān mì diàn chū huá shěng,hé céng zhù zú kōng shān lái。

piāo liú xiè hòu lǎn yí zhú,ěr zhōng shàng yǒu jiāng shēng āi。

作者介绍

苏辙

宋 · 1039年 - 1112年

苏辙,字子由,一字同叔,晚号颍滨遗老,眉州眉山(今属四川)人,北宋文学家、诗人、宰相,“唐宋八大家”之一。苏辙与父亲苏洵、兄长苏轼齐名,合称“三苏”。生平学问深受其父兄影响,以散文著称,擅长政论和史论,苏轼称其散文“汪洋澹泊,有一唱三叹之声,而其秀杰之气终不可没”。其诗力图追步苏轼,风格淳朴无华,文采少逊。苏辙亦善书,其书法潇洒自如,工整有序。著有《诗传》、《春秋传》、《栾城集》等行于世。

查看全部作品 →