勘书

儒家无外事,招客勘青编。

笔墨东西置,朱黄次第研。

频忧伤点窜,细恐误流传。

改易文辞正,增加字数全。

目因繁处倦,心向注中专。

端坐穷今古,披襟见圣贤。

疲劳时举白,游息或谈玄。

得兴忘昏旭,题名记岁年。

栖毫思确论,废卷恨忘篇。

鱼鲁皆刊定,谁人敢间然。

拼音

rú jiā wú wài shì,zhāo kè kān qīng biān。

bǐ mò dōng xī zhì,zhū huáng cì dì yán。

pín yōu shāng diǎn cuàn,xì kǒng wù liú chuán。

gǎi yì wén cí zhèng,zēng jiā zì shù quán。

mù yīn fán chù juàn,xīn xiàng zhù zhōng zhuān。

duān zuò qióng jīn gǔ,pī jīn jiàn shèng xián。

pí láo shí jǔ bái,yóu xī huò tán xuán。

dé xīng wàng hūn xù,tí míng jì suì nián。

qī háo sī què lùn,fèi juǎn hèn wàng piān。

yú lǔ jiē kān dìng,shuí rén gǎn jiān rán。

作者介绍

孙仅

宋 · 969年 - 1017年

宋蔡州汝阳人,字邻几。孙何弟。真宗咸平元年进士。景德初拜太子中允、开封府推官,迁右正言、知制诰,同知审官院。以尝倅京府,谙民政,命知永兴军府,为政颇宽。大中祥符初,还知审刑院,累进给事中。有《甘棠文集》。

查看全部作品 →