阳峰招饮赏梅

燕京残腊觅春光,谁料春光在曲房。

姑射雪姿明玉斝,罗浮清梦落藜床。

醉看貂服承疏影,吟向虬枝得暗香。

跂马出门城径杳,广寒回首月苍苍。

拼音

yàn jīng cán là mì chūn guāng,shuí liào chūn guāng zài qū fáng。

gū shè xuě zī míng yù jiǎ,luó fú qīng mèng luò lí chuáng。

zuì kàn diāo fú chéng shū yǐng,yín xiàng qiú zhī dé àn xiāng。

qí mǎ chū mén chéng jìng yǎo,guǎng hán huí shǒu yuè cāng cāng。

作者介绍

黄佐

明 · 1490年 - 1566年

明广东香山人,字才伯,号泰泉。正德十六年进士,选庶吉士,授编修。出为江西提学佥事,旋改督广西学校。弃官归养,久之起右春坊右谕德,擢侍读学士,掌南京翰林院事。与大学士夏言论河套事不合,寻罢归,日与诸生论道。学从程、朱为宗,学者称泰泉先生。所著《乐典》,自谓泄造化之秘。卒,赠礼部右侍郎,谥文裕。

查看全部作品 →