杪秋甚热偶成

蒹葭盈海蔚苍苍,谁见梧桐一叶黄。

残月带星如散火,凯风吹露未成霜。

宾鸿应候还遵渚,蔓草何知只过墙。

一笑东篱正迢递,解缨惟爱濯沧浪。

拼音

jiān jiā yíng hǎi wèi cāng cāng,shuí jiàn wú tóng yī yè huáng。

cán yuè dài xīng rú sàn huǒ,kǎi fēng chuī lù wèi chéng shuāng。

bīn hóng yīng hòu hái zūn zhǔ,màn cǎo hé zhī zhǐ guò qiáng。

yī xiào dōng lí zhèng tiáo dì,jiě yīng wéi ài zhuó cāng làng。

作者介绍

黄佐

明 · 1490年 - 1566年

明广东香山人,字才伯,号泰泉。正德十六年进士,选庶吉士,授编修。出为江西提学佥事,旋改督广西学校。弃官归养,久之起右春坊右谕德,擢侍读学士,掌南京翰林院事。与大学士夏言论河套事不合,寻罢归,日与诸生论道。学从程、朱为宗,学者称泰泉先生。所著《乐典》,自谓泄造化之秘。卒,赠礼部右侍郎,谥文裕。

查看全部作品 →