姑苏述古

废苑春风杨柳青,啼莺犹学馆娃声。

百年气数花开落,一代兴亡潮长平。

香径迹荒舆辇绝,屧廊基在藓苔生。

繁华已逐英雄去,留得斜阳伴古城。

拼音

fèi yuàn chūn fēng yáng liǔ qīng,tí yīng yóu xué guǎn wá shēng。

bǎi nián qì shù huā kāi luò,yī dài xīng wáng cháo zhǎng píng。

xiāng jìng jì huāng yú niǎn jué,xiè láng jī zài xiǎn tái shēng。

fán huá yǐ zhú yīng xióng qù,liú dé xié yáng bàn gǔ chéng。

作者介绍

王镃

宋 · ? - ?

宋池州石埭人,字时可。高宗绍兴八年进士。授兴国军司务。高宗以时事召对,称旨,累迁监察御史。后历中书舍人兼侍讲,致仕。有《紫微集》、《春秋门例通解》、《戚里元龟》、《易象宝鉴》。

查看全部作品 →