桃源行

武陵溪边翁好渔,笭箵钓车日采鱼。

扁舟为家苇为屋,岂知世有神仙居。

晓来不记舟行路,忽在桃花深绝处。

红云杳叆望欲迷,绛雪缤纷落无数。

水源尽处便逢山,一径似通人往还。

穿花竟出洞谷口,别有天地如人间。

青山高下鳞鳞屋,秀野桑麻深泼绿。

春深耕罢犊牛眠,昼静人闲鸡犬熟。

村中老幼皆相知,惊逢外人子为谁。

平生采鱼不到此,借问此是蓬莱非。

笑言此亦人间耳,闻有蓬莱何处是。

秦初避乱偶此来,今日已传秦几世。

渔家不识青史编,相传去秦六百年。

吁嗟已不闻汉魏,岂复知今晋太元。

当时只恐秦万世,携家挈邻相远避。

早知秦不五十年,安得种花来此地。

采药山人去不归,啖松女子今何之。

种桃着花尚未实,未必岁月多如斯。

家家置酒延鸡黍,便好卜邻花底住。

中心自喜口不言,后日重来今且去。

悽然辞别便登舟,依旧花间溪水流。

插竹谩标来处路,鸣榔无复旧时游。

顾家一念仙凡隔,如梦惊回寻不得。

当时不与俗吏知,或可重寻旧踪迹。

五胡云扰岂减秦,晋人合作桃源人。

渔郎出山自失计,秦人绝踪应未仁。

渔郎渔郎休太息,渔家自有神仙国。

鲙鲈沽酒醉芦花,此乐桃源人未识。

神仙有无何渺茫,退之此语诚非狂。

渊明作记亦直寄,便如东皋志醉乡。

秦风锲薄难与处,晋俗清虚何足数。

愿令天下尽桃源,不必武陵深处所。

拼音

wǔ líng xī biān wēng hǎo yú,líng xīng diào chē rì cǎi yú。

biǎn zhōu wèi jiā wěi wèi wū,qǐ zhī shì yǒu shén xiān jū。

xiǎo lái bù jì zhōu xíng lù,hū zài táo huā shēn jué chù。

hóng yún yǎo ài wàng yù mí,jiàng xuě bīn fēn luò wú shù。

shuǐ yuán jǐn chù biàn féng shān,yī jìng shì tōng rén wǎng hái。

chuān huā jìng chū dòng gǔ kǒu,bié yǒu tiān dì rú rén jiān。

qīng shān gāo xià lín lín wū,xiù yě sāng má shēn pō lǜ。

chūn shēn gēng bà dú niú mián,zhòu jìng rén xián jī quǎn shú。

cūn zhōng lǎo yòu jiē xiāng zhī,jīng féng wài rén zi wèi shuí。

píng shēng cǎi yú bù dào cǐ,jiè wèn cǐ shì péng lái fēi。

xiào yán cǐ yì rén jiān ěr,wén yǒu péng lái hé chù shì。

qín chū bì luàn ǒu cǐ lái,jīn rì yǐ chuán qín jǐ shì。

yú jiā bù shí qīng shǐ biān,xiāng chuán qù qín liù bǎi nián。

xū jiē yǐ bù wén hàn wèi,qǐ fù zhī jīn jìn tài yuán。

dāng shí zhǐ kǒng qín wàn shì,xié jiā qiè lín xiāng yuǎn bì。

zǎo zhī qín bù wǔ shí nián,ān dé zhǒng huā lái cǐ dì。

cǎi yào shān rén qù bù guī,dàn sōng nǚ zi jīn hé zhī。

zhǒng táo zhe huā shàng wèi shí,wèi bì suì yuè duō rú sī。

jiā jiā zhì jiǔ yán jī shǔ,biàn hǎo bo lín huā dǐ zhù。

zhōng xīn zì xǐ kǒu bù yán,hòu rì zhòng lái jīn qiě qù。

qī rán cí bié biàn dēng zhōu,yī jiù huā jiān xī shuǐ liú。

chā zhú mán biāo lái chù lù,míng láng wú fù jiù shí yóu。

gù jiā yī niàn xiān fán gé,rú mèng jīng huí xún bù dé。

dāng shí bù yǔ sú lì zhī,huò kě zhòng xún jiù zōng jì。

wǔ hú yún rǎo qǐ jiǎn qín,jìn rén hé zuò táo yuán rén。

yú láng chū shān zì shī jì,qín rén jué zōng yīng wèi rén。

yú láng yú láng xiū tài xī,yú jiā zì yǒu shén xiān guó。

kuài lú gū jiǔ zuì lú huā,cǐ lè táo yuán rén wèi shí。

shén xiān yǒu wú hé miǎo máng,tuì zhī cǐ yǔ chéng fēi kuáng。

yuān míng zuò jì yì zhí jì,biàn rú dōng gāo zhì zuì xiāng。

qín fēng qiè báo nán yǔ chù,jìn sú qīng xū hé zú shù。

yuàn lìng tiān xià jǐn táo yuán,bù bì wǔ líng shēn chù suǒ。

作者介绍

姚勉

宋 · 1216年 - 1262年

宋绍兴府新昌人,字述之,一字成一。理宗宝祐元年进士第一。初授平江节度判官,丁父忧服阕,除正字。时太学生有因论丁大全被逐者,勉上疏言之,语甚切直,遂归。及吴潜入相,召为校书郎。帝过东宫,勉讲否卦,因指斥权奸,忤贾似道,免归。有《雪坡文集》。

查看全部作品 →