国家元气几如发,章李以来几台察。

翻盆窥瓮若不闻,射影含沙但潜发。

坦途自诧忘羊肠,坚冰恐已在履霜。

熙丰旧人正伺隙,乃尔寂寂无精光。

抨弹已上旨宣谕,谏不能行法当去。

老乌欲食不再鸣,幸有新来柏台疏。

蛰霆忽击聩者惊,不待数月如阳城。

中书君已非偃月,何事亦恶仗马鸣。

奏疏流传人吐舌,未死奸谀面赪热。

只今时事尚可言,奏四十章当一月。

直言不惮方威灵,本朝未尝言罪人。

但图奏上天子喜,莫管近前丞相嗔。

向来庆历子唐子,千古名垂汗青史。

瘴山炎海固鬼愁,志士宁能彼易此。

风尘澒洞何如时,麒麟豺虎方争驰。

士所当为未止此,志完幸听承君规。

拼音

guó jiā yuán qì jǐ rú fā,zhāng lǐ yǐ lái jǐ tái chá。

fān pén kuī wèng ruò bù wén,shè yǐng hán shā dàn qián fā。

tǎn tú zì chà wàng yáng cháng,jiān bīng kǒng yǐ zài lǚ shuāng。

xī fēng jiù rén zhèng cì xì,nǎi ěr jì jì wú jīng guāng。

pēng dàn yǐ shàng zhǐ xuān yù,jiàn bù néng xíng fǎ dāng qù。

lǎo wū yù shí bù zài míng,xìng yǒu xīn lái bǎi tái shū。

zhé tíng hū jī kuì zhě jīng,bù dài shù yuè rú yáng chéng。

zhōng shū jūn yǐ fēi yǎn yuè,hé shì yì è zhàng mǎ míng。

zòu shū liú chuán rén tǔ shé,wèi sǐ jiān yú miàn chēng rè。

zhǐ jīn shí shì shàng kě yán,zòu sì shí zhāng dāng yī yuè。

zhí yán bù dàn fāng wēi líng,běn cháo wèi cháng yán zuì rén。

dàn tú zòu shàng tiān zi xǐ,mò guǎn jìn qián chéng xiāng chēn。

xiàng lái qìng lì zi táng zi,qiān gǔ míng chuí hàn qīng shǐ。

zhàng shān yán hǎi gù guǐ chóu,zhì shì níng néng bǐ yì cǐ。

fēng chén hòng dòng hé rú shí,qí lín chái hǔ fāng zhēng chí。

shì suǒ dāng wèi wèi zhǐ cǐ,zhì wán xìng tīng chéng jūn guī。

作者介绍

姚勉

宋 · 1216年 - 1262年

宋绍兴府新昌人,字述之,一字成一。理宗宝祐元年进士第一。初授平江节度判官,丁父忧服阕,除正字。时太学生有因论丁大全被逐者,勉上疏言之,语甚切直,遂归。及吴潜入相,召为校书郎。帝过东宫,勉讲否卦,因指斥权奸,忤贾似道,免归。有《雪坡文集》。

查看全部作品 →