赠彭花翁牡丹障

洛之花图欧公诗,惊怪天巧呈新枝。自言当时记者数十种,姚魏后有潜溪绯。

蜀之花图景仁句,香雪蕊金藏不露。径围三尺瑞云红,尚有二花添未具。

此花非惟今所无,世间久亦无此图。东南花样自来小,如盘能几多如盂。

晓来明眼花翁作,风韵宛然如蜀洛。写作花中第一花,群类一时都脱落。

想渠攲笔小盘礴,心去化工无一膜。天上司花巧不神,笔底春风光欲烁。

笼寒不假青蒻庵,护日何须碧油幕。月坡堤,张家园,郭令公宅东街偏。

锦衾绣帐相接连,一夜移入歌堂巅。吴台教战娃数百,汉宫列侍娥三千。

鲛绡十丈思公谱,锦茵万态元舆赋。花自长春蜡不封,根无下土虫难蠹。

花翁花翁子诚能,见渠此画万感增。此花昔惟载本草,流传至唐花始好。

移来从武照,爱重由环儿。名花与倾国,初著沉香词。

从此帝城春,争逐赏花期。径尺夸千朵,万钱买一枝。

三街九陌沸游赏,冠盖车马相追随。自入天朝花最盛,长寿不数唐崇敬。

岂非洛阳天下中,和气又非长安同。故令百卉巧变幻,黄绯紫白深浅红。

簪花下至采樵子,献花上至蓬莱宫。或言此花特妖媚,只解趋时争富贵。

阿照移来丑此妍,阿环贵重荣犹悴。四香阁上属谁家,朝恩宅里知何地。

世人浪自相矜夸,看到子孙能几家。我言此罪不在花,自是时辈争荣华。

洛人珍重姚黄不轻畀,一根不入权豪第。花知天朝真治世,万古天藏发奇秘。

洛不爱宝蜀出珍,如凤如麟王者瑞。洛中富推程与邵,蜀之苏范辉相照。

人品亦如花品高,斯人斯花古来少。后来蜀洛党小分,世间万变如轮云。

洛阳名园占治乱,读书至此空三叹。洛宫禾黍今离离,蜀道峨眉更惨凄。

花翁作此岂无意,要见祖宗全盛时。

拼音

luò zhī huā tú ōu gōng shī,jīng guài tiān qiǎo chéng xīn zhī。zì yán dāng shí jì zhě shù shí zhǒng,yáo wèi hòu yǒu qián xī fēi。

shǔ zhī huā tú jǐng rén jù,xiāng xuě ruǐ jīn cáng bù lù。jìng wéi sān chǐ ruì yún hóng,shàng yǒu èr huā tiān wèi jù。

cǐ huā fēi wéi jīn suǒ wú,shì jiān jiǔ yì wú cǐ tú。dōng nán huā yàng zì lái xiǎo,rú pán néng jǐ duō rú yú。

xiǎo lái míng yǎn huā wēng zuò,fēng yùn wǎn rán rú shǔ luò。xiě zuò huā zhōng dì yī huā,qún lèi yī shí dōu tuō luò。

xiǎng qú qī bǐ xiǎo pán bó,xīn qù huà gōng wú yī mó。tiān shàng sī huā qiǎo bù shén,bǐ dǐ chūn fēng guāng yù shuò。

lóng hán bù jiǎ qīng ruò ān,hù rì hé xū bì yóu mù。yuè pō dī,zhāng jiā yuán,guō lìng gōng zhái dōng jiē piān。

jǐn qīn xiù zhàng xiāng jiē lián,yī yè yí rù gē táng diān。wú tái jiào zhàn wá shù bǎi,hàn gōng liè shì é sān qiān。

jiāo xiāo shí zhàng sī gōng pǔ,jǐn yīn wàn tài yuán yú fù。huā zì zhǎng chūn là bù fēng,gēn wú xià tǔ chóng nán dù。

huā wēng huā wēng zi chéng néng,jiàn qú cǐ huà wàn gǎn zēng。cǐ huā xī wéi zài běn cǎo,liú chuán zhì táng huā shǐ hǎo。

yí lái cóng wǔ zhào,ài zhòng yóu huán ér。míng huā yǔ qīng guó,chū zhù chén xiāng cí。

cóng cǐ dì chéng chūn,zhēng zhú shǎng huā qī。jìng chǐ kuā qiān duǒ,wàn qián mǎi yī zhī。

sān jiē jiǔ mò fèi yóu shǎng,guān gài chē mǎ xiāng zhuī suí。zì rù tiān cháo huā zuì shèng,zhǎng shòu bù shù táng chóng jìng。

qǐ fēi luò yáng tiān xià zhōng,hé qì yòu fēi zhǎng ān tóng。gù lìng bǎi huì qiǎo biàn huàn,huáng fēi zǐ bái shēn qiǎn hóng。

zān huā xià zhì cǎi qiáo zi,xiàn huā shàng zhì péng lái gōng。huò yán cǐ huā tè yāo mèi,zhǐ jiě qū shí zhēng fù guì。

ā zhào yí lái chǒu cǐ yán,ā huán guì zhòng róng yóu cuì。sì xiāng gé shàng shǔ shuí jiā,cháo ēn zhái lǐ zhī hé dì。

shì rén làng zì xiāng jīn kuā,kàn dào zi sūn néng jǐ jiā。wǒ yán cǐ zuì bù zài huā,zì shì shí bèi zhēng róng huá。

luò rén zhēn zhòng yáo huáng bù qīng bì,yī gēn bù rù quán háo dì。huā zhī tiān cháo zhēn zhì shì,wàn gǔ tiān cáng fā qí mì。

luò bù ài bǎo shǔ chū zhēn,rú fèng rú lín wáng zhě ruì。luò zhōng fù tuī chéng yǔ shào,shǔ zhī sū fàn huī xiāng zhào。

rén pǐn yì rú huā pǐn gāo,sī rén sī huā gǔ lái shǎo。hòu lái shǔ luò dǎng xiǎo fēn,shì jiān wàn biàn rú lún yún。

luò yáng míng yuán zhàn zhì luàn,dú shū zhì cǐ kōng sān tàn。luò gōng hé shǔ jīn lí lí,shǔ dào é méi gèng cǎn qī。

huā wēng zuò cǐ qǐ wú yì,yào jiàn zǔ zōng quán shèng shí。

作者介绍

姚勉

宋 · 1216年 - 1262年

宋绍兴府新昌人,字述之,一字成一。理宗宝祐元年进士第一。初授平江节度判官,丁父忧服阕,除正字。时太学生有因论丁大全被逐者,勉上疏言之,语甚切直,遂归。及吴潜入相,召为校书郎。帝过东宫,勉讲否卦,因指斥权奸,忤贾似道,免归。有《雪坡文集》。

查看全部作品 →