听筝

春檐雪乾初日长,帘花深压梅影香。

美人帐中午睡起,钗横鬓亸慵添妆。

文窗窈窕鲛绡绿,卧按古筝横漆玉。

微揎翠袖露春葱,学弄梁州初遍曲。

拂弦轻揠三两声,问渠学曲成未成。

已成未成君莫问,听取軮轧伊嘤鸣。

七弦一似焦琴样,立雁参差相下上。

左按天孙织锦丝,右斡仙人飞海杖。

轻拔浅揠声短长,疾徐洪纤抑复扬。

瓶笙吐韵出蚓窍,云车碾响升羊肠。

双龙晓日吟秋水,孤鸾春风悲镜里。

清猿嘹喨万松间,雏莺惺松百花底。

平生有耳喜此听,手不能作心自醒。

除却高山与流水,琵琶箜篌俱径庭。

楼中弄玉吹箫侣,同学丹山凤凰语。

凤凰凤凰来不来,萧史行云在何许。

拼音

chūn yán xuě qián chū rì zhǎng,lián huā shēn yā méi yǐng xiāng。

měi rén zhàng zhōng wǔ shuì qǐ,chāi héng bìn duǒ yōng tiān zhuāng。

wén chuāng yǎo tiǎo jiāo xiāo lǜ,wò àn gǔ zhēng héng qī yù。

wēi xuān cuì xiù lù chūn cōng,xué nòng liáng zhōu chū biàn qū。

fú xián qīng yà sān liǎng shēng,wèn qú xué qū chéng wèi chéng。

yǐ chéng wèi chéng jūn mò wèn,tīng qǔ yǎng yà yī yīng míng。

qī xián yī shì jiāo qín yàng,lì yàn cān chà xiāng xià shàng。

zuǒ àn tiān sūn zhī jǐn sī,yòu wò xiān rén fēi hǎi zhàng。

qīng bá qiǎn yà shēng duǎn zhǎng,jí xú hóng xiān yì fù yáng。

píng shēng tǔ yùn chū yǐn qiào,yún chē niǎn xiǎng shēng yáng cháng。

shuāng lóng xiǎo rì yín qiū shuǐ,gū luán chūn fēng bēi jìng lǐ。

qīng yuán liáo liàng wàn sōng jiān,chú yīng xīng sōng bǎi huā dǐ。

píng shēng yǒu ěr xǐ cǐ tīng,shǒu bù néng zuò xīn zì xǐng。

chú què gāo shān yǔ liú shuǐ,pí pá kōng hóu jù jìng tíng。

lóu zhōng nòng yù chuī xiāo lǚ,tóng xué dān shān fèng huáng yǔ。

fèng huáng fèng huáng lái bù lái,xiāo shǐ xíng yún zài hé xǔ。

作者介绍

姚勉

宋 · 1216年 - 1262年

宋绍兴府新昌人,字述之,一字成一。理宗宝祐元年进士第一。初授平江节度判官,丁父忧服阕,除正字。时太学生有因论丁大全被逐者,勉上疏言之,语甚切直,遂归。及吴潜入相,召为校书郎。帝过东宫,勉讲否卦,因指斥权奸,忤贾似道,免归。有《雪坡文集》。

查看全部作品 →