和向文叔见寄

烟云浩荡五湖身,老向风尘学问津。

白发只应无奈若,青衫定是可怜人。

草侵吟枕依依梦,花傍愁襟故故春。

江上负暄樵牧晚,素书千里慰萧辰。

拼音

yān yún hào dàng wǔ hú shēn,lǎo xiàng fēng chén xué wèn jīn。

bái fā zhǐ yīng wú nài ruò,qīng shān dìng shì kě lián rén。

cǎo qīn yín zhěn yī yī mèng,huā bàng chóu jīn gù gù chūn。

jiāng shàng fù xuān qiáo mù wǎn,sù shū qiān lǐ wèi xiāo chén。

作者介绍

冯时行

宋 · ? - 1163年

宋恭州壁山人,字当可,号缙云。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴中,历江原丞,知丹棱县、万州。召对,力言和议不可信,为秦桧所恶。寻被劾罢,自是坐废十八年。桧死,起知蓬州、黎州,为官廉正,用法颇严。擢成都府路提刑,卒于官。有《易论》、《缙云集》。

查看全部作品 →