题涪陵杨彦广薰风亭

身世如浮云,百年一飘忽。

古人事业在,已腐蒿里骨。

惜哉薰风亭,劲翰俨突兀。

想当挥洒际,浩气涨溟渤。

迄兹变故后,同好亦泯没。

散帙落危睇,作亭焕新揭。

超然盛德后,清芬念贻厥。

亦闻爽垲地,山水皆秀发。

旷荡敞遐眺,葱茜罗翠樾。

胜游集簪履,有酒备百罚。

异时太真园,绛树山硉矹。

吾其解烦鞅,长风卧烟筏。

问津鸥鸟外,亭上散白发。

飘飘揖薰风,解带脚不袜。

咀嚼清冰圆,内洗肝肺渴。

呜呼苍梧远,瑶琴久衰歇。

于焉慰永怀,森森来披拂。

耿耿入疏襟,更欲迟华月。

拼音

shēn shì rú fú yún,bǎi nián yī piāo hū。

gǔ rén shì yè zài,yǐ fǔ hāo lǐ gǔ。

xī zāi xūn fēng tíng,jìn hàn yǎn tū wù。

xiǎng dāng huī sǎ jì,hào qì zhǎng míng bó。

qì zī biàn gù hòu,tóng hǎo yì mǐn méi。

sàn zhì luò wēi dì,zuò tíng huàn xīn jiē。

chāo rán shèng dé hòu,qīng fēn niàn yí jué。

yì wén shuǎng kǎi dì,shān shuǐ jiē xiù fā。

kuàng dàng chǎng xiá tiào,cōng qiàn luó cuì yuè。

shèng yóu jí zān lǚ,yǒu jiǔ bèi bǎi fá。

yì shí tài zhēn yuán,jiàng shù shān lù wù。

wú qí jiě fán yāng,zhǎng fēng wò yān fá。

wèn jīn ōu niǎo wài,tíng shàng sàn bái fā。

piāo piāo yī xūn fēng,jiě dài jiǎo bù wà。

jǔ jué qīng bīng yuán,nèi xǐ gān fèi kě。

wū hū cāng wú yuǎn,yáo qín jiǔ shuāi xiē。

yú yān wèi yǒng huái,sēn sēn lái pī fú。

gěng gěng rù shū jīn,gèng yù chí huá yuè。

作者介绍

冯时行

宋 · ? - 1163年

宋恭州壁山人,字当可,号缙云。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴中,历江原丞,知丹棱县、万州。召对,力言和议不可信,为秦桧所恶。寻被劾罢,自是坐废十八年。桧死,起知蓬州、黎州,为官廉正,用法颇严。擢成都府路提刑,卒于官。有《易论》、《缙云集》。

查看全部作品 →