重阳登翠围亭亭废十年竹柏蓊然殊蔽远眼命寺僧芟除剪伐屏翳豁开林峦杳霭殆丹山之绝胜处也与同游分韵赋诗以老杜开林出远山为韵得远字

林樾失洗沐,丛灌老偃蹇。

坐令轩豁地,雍穆成奥阃。

千年李峨眉,孤调绝攀挽。

径欲刬君山,笑看湘水远。

我来此亭上,造化阅舒卷。

何堪浩荡意,郁郁仰若俯。

兰蕙生当门,尚尔付锸畚。

大材廊庙具,顾此何衮衮。

石角砺霜斧,一斩三百本。

图事欲大快,不复计小损。

天地英气归,川原胜魂返。

镜开水滟滟,龙转山蜿蜿。

卧虹踏归市,融云护春垦。

晴光荡芳酌,中筵舞蹲蹲。

黄花压客帽,胡床秋风稳。

万象竞参揖,相见一何晚。

通塞有时运,明晦理相反。

干戈天地闭,抚事切深悃。

痛浇磈磊胸,不复效老阮。

拼音

lín yuè shī xǐ mù,cóng guàn lǎo yǎn jiǎn。

zuò lìng xuān huō dì,yōng mù chéng ào kǔn。

qiān nián lǐ é méi,gū diào jué pān wǎn。

jìng yù chǎn jūn shān,xiào kàn xiāng shuǐ yuǎn。

wǒ lái cǐ tíng shàng,zào huà yuè shū juǎn。

hé kān hào dàng yì,yù yù yǎng ruò fǔ。

lán huì shēng dāng mén,shàng ěr fù chā běn。

dà cái láng miào jù,gù cǐ hé gǔn gǔn。

shí jiǎo lì shuāng fǔ,yī zhǎn sān bǎi běn。

tú shì yù dà kuài,bù fù jì xiǎo sǔn。

tiān dì yīng qì guī,chuān yuán shèng hún fǎn。

jìng kāi shuǐ yàn yàn,lóng zhuǎn shān wān wān。

wò hóng tà guī shì,róng yún hù chūn kěn。

qíng guāng dàng fāng zhuó,zhōng yán wǔ dūn dūn。

huáng huā yā kè mào,hú chuáng qiū fēng wěn。

wàn xiàng jìng cān yī,xiāng jiàn yī hé wǎn。

tōng sāi yǒu shí yùn,míng huì lǐ xiāng fǎn。

gàn gē tiān dì bì,fǔ shì qiè shēn kǔn。

tòng jiāo wěi lěi xiōng,bù fù xiào lǎo ruǎn。

作者介绍

冯时行

宋 · ? - 1163年

宋恭州壁山人,字当可,号缙云。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴中,历江原丞,知丹棱县、万州。召对,力言和议不可信,为秦桧所恶。寻被劾罢,自是坐废十八年。桧死,起知蓬州、黎州,为官廉正,用法颇严。擢成都府路提刑,卒于官。有《易论》、《缙云集》。

查看全部作品 →