阳春曲

柳带抽春寒气浅,风光晓引春楼怨。

关山行人久不归,鸾瘦舞腰双绶缓。

锦书难寄北征鸿,归飞海燕翻晴空。

芳菲韶景伴愁老,兰苑桃花落照红。

拼音

liǔ dài chōu chūn hán qì qiǎn,fēng guāng xiǎo yǐn chūn lóu yuàn。

guān shān xíng rén jiǔ bù guī,luán shòu wǔ yāo shuāng shòu huǎn。

jǐn shū nán jì běi zhēng hóng,guī fēi hǎi yàn fān qíng kōng。

fāng fēi sháo jǐng bàn chóu lǎo,lán yuàn táo huā luò zhào hóng。

作者介绍

冯时行

宋 · ? - 1163年

宋恭州壁山人,字当可,号缙云。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴中,历江原丞,知丹棱县、万州。召对,力言和议不可信,为秦桧所恶。寻被劾罢,自是坐废十八年。桧死,起知蓬州、黎州,为官廉正,用法颇严。擢成都府路提刑,卒于官。有《易论》、《缙云集》。

查看全部作品 →