学古堂为毛应叔题

昔人性嗜古,服用皆古先。

有虞作漆器,弊碗历世传。

货赀以得之,其费溢万千。

孔席伯夷杖,乾没乃复然。

家贫遂行乞,犹丐九府钱。

此语虽诙嘲,义理兹可研。

学古学其心,其用则蹄筌。

轩辕骑苍龙,舜入九嶷巅。

古意已寥廓,如酒醨其元。

君生万世下,劫火经几燃。

作堂表佳目,意与开辟连。

譬如引猿臂,踶跂摸苍天。

虽则如上说,胶谈岂称贤。

今人亦古人,面目等媸妍。

饥食寒而衣,天地靡变迁。

浇风扬末尘,胡为莫洗溅。

忘机使神守,抱朴贵纯全。

六籍灿日星,泓泓圣贤渊。

滑净一几案,羲皇列吾前。

薰染庶可久,膏肓傥其痊。

闻君憙事者,有子鸾凤骞。

作诗助鼓噪,吾徒俱勉旃。

拼音

xī rén xìng shì gǔ,fú yòng jiē gǔ xiān。

yǒu yú zuò qī qì,bì wǎn lì shì chuán。

huò zī yǐ dé zhī,qí fèi yì wàn qiān。

kǒng xí bó yí zhàng,qián méi nǎi fù rán。

jiā pín suì xíng qǐ,yóu gài jiǔ fǔ qián。

cǐ yǔ suī huī cháo,yì lǐ zī kě yán。

xué gǔ xué qí xīn,qí yòng zé tí quán。

xuān yuán qí cāng lóng,shùn rù jiǔ yí diān。

gǔ yì yǐ liáo kuò,rú jiǔ lí qí yuán。

jūn shēng wàn shì xià,jié huǒ jīng jǐ rán。

zuò táng biǎo jiā mù,yì yǔ kāi pì lián。

pì rú yǐn yuán bì,dì qí mō cāng tiān。

suī zé rú shàng shuō,jiāo tán qǐ chēng xián。

jīn rén yì gǔ rén,miàn mù děng chī yán。

jī shí hán ér yī,tiān dì mí biàn qiān。

jiāo fēng yáng mò chén,hú wèi mò xǐ jiàn。

wàng jī shǐ shén shǒu,bào pǔ guì chún quán。

liù jí càn rì xīng,hóng hóng shèng xián yuān。

huá jìng yī jǐ àn,xī huáng liè wú qián。

xūn rǎn shù kě jiǔ,gāo huāng tǎng qí quán。

wén jūn xī shì zhě,yǒu zi luán fèng qiān。

zuò shī zhù gǔ zào,wú tú jù miǎn zhān。

作者介绍

冯时行

宋 · ? - 1163年

宋恭州壁山人,字当可,号缙云。徽宗宣和六年进士。高宗绍兴中,历江原丞,知丹棱县、万州。召对,力言和议不可信,为秦桧所恶。寻被劾罢,自是坐废十八年。桧死,起知蓬州、黎州,为官廉正,用法颇严。擢成都府路提刑,卒于官。有《易论》、《缙云集》。

查看全部作品 →