国香

南溪太史还朝晚,息驾江陵颇从款。

彩毫曾咏水仙花,可惜国香天不管。

将花托意为罗敷,十七未有十五馀。

宋玉门墙纡贵从,蓝桥庭户怪贫居。

十年目色遥成处,公更不来天上去。

已嫁邻姬窈窕姿,空传墨客殷勤句。

闻道离鸾别鹤悲,稿砧无赖鬻蛾眉。

桃花结子风吹后,巫峡行云梦足时。

田郎好事知渠久,酬赠明珠同石友。

憔悴犹疑洛浦妃,风流固可章台柳。

宝髻犀梳金凤翘,尊前初识董娇饶。

来迟杜牧应须恨,愁杀苏州也合销。

却把水仙花说似,猛省西家黄学士。

乃能知妾妾当时,悔不书空作黄字。

王子初闻话此祥,索诗裁与漫凄凉。

只今驱豆无方法,徒使田郎号国香。

拼音

nán xī tài shǐ hái cháo wǎn,xī jià jiāng líng pǒ cóng kuǎn。

cǎi háo céng yǒng shuǐ xiān huā,kě xī guó xiāng tiān bù guǎn。

jiāng huā tuō yì wèi luó fū,shí qī wèi yǒu shí wǔ yú。

sòng yù mén qiáng yū guì cóng,lán qiáo tíng hù guài pín jū。

shí nián mù sè yáo chéng chù,gōng gèng bù lái tiān shàng qù。

yǐ jià lín jī yǎo tiǎo zī,kōng chuán mò kè yīn qín jù。

wén dào lí luán bié hè bēi,gǎo zhēn wú lài yù é méi。

táo huā jié zi fēng chuī hòu,wū xiá xíng yún mèng zú shí。

tián láng hǎo shì zhī qú jiǔ,chóu zèng míng zhū tóng shí yǒu。

qiáo cuì yóu yí luò pǔ fēi,fēng liú gù kě zhāng tái liǔ。

bǎo jì xī shū jīn fèng qiào,zūn qián chū shí dǒng jiāo ráo。

lái chí dù mù yīng xū hèn,chóu shā sū zhōu yě hé xiāo。

què bǎ shuǐ xiān huā shuō shì,měng shěng xī jiā huáng xué shì。

nǎi néng zhī qiè qiè dāng shí,huǐ bù shū kōng zuò huáng zì。

wáng zi chū wén huà cǐ xiáng,suǒ shī cái yǔ màn qī liáng。

zhǐ jīn qū dòu wú fāng fǎ,tú shǐ tián láng hào guó xiāng。

作者介绍

高荷

宋 · ? - ?

宋荆南人,字子勉,自号还还先生。哲宗元祐中太学生。晚为童贯客,得兰州通判,终知涿州。诗学杜甫,得黄庭坚指授。有集。

查看全部作品 →