别安子允

得酒犹堪慰倦游,长亭直为故人留。

烟尘几处兵犹斗,风雨一年春又休。

尚记虎头初掷笔,终怜猿臂未封侯。

离歌唱落榆关月,可是君心耐得愁。

拼音

dé jiǔ yóu kān wèi juàn yóu,zhǎng tíng zhí wèi gù rén liú。

yān chén jǐ chù bīng yóu dòu,fēng yǔ yī nián chūn yòu xiū。

shàng jì hǔ tóu chū zhì bǐ,zhōng lián yuán bì wèi fēng hóu。

lí gē chàng luò yú guān yuè,kě shì jūn xīn nài dé chóu。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →