分韵赋古松得青字

风韵飕飗远更清,苍髯瘦甲耸亭亭。

连根欲斗岩峦力,一盖常涵雨露青。

曾映月明留鹤宿,近经雷霹带龙腥。

衰残愧我无仙骨,愿采流膏慰暮龄。

拼音

fēng yùn sōu liú yuǎn gèng qīng,cāng rán shòu jiǎ sǒng tíng tíng。

lián gēn yù dòu yán luán lì,yī gài cháng hán yǔ lù qīng。

céng yìng yuè míng liú hè sù,jìn jīng léi pī dài lóng xīng。

shuāi cán kuì wǒ wú xiān gǔ,yuàn cǎi liú gāo wèi mù líng。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →