程婴墓

停车莽苍认孤坟,烈烈英标尚想存。

已脱遗孤安赵氏,更轻一死报公孙。

荒林雀噪风常急,古道人稀日自昏。

惆怅九原如可作,欲凭楚些为招魂。

拼音

tíng chē mǎng cāng rèn gū fén,liè liè yīng biāo shàng xiǎng cún。

yǐ tuō yí gū ān zhào shì,gèng qīng yī sǐ bào gōng sūn。

huāng lín què zào fēng cháng jí,gǔ dào rén xī rì zì hūn。

chóu chàng jiǔ yuán rú kě zuò,yù píng chǔ xiē wèi zhāo hún。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →