次韵张守壶山诗

松根系马望巑岏,乘兴攀跻不作难。

日出渐看林雾散,潮来先觉海风寒。

遥连钓石多红树,半出僧垣尽绿竿。

不见双旌来视稼,忆君对酒岂能欢。

拼音

sōng gēn xì mǎ wàng cuán wán,chéng xīng pān jī bù zuò nán。

rì chū jiàn kàn lín wù sàn,cháo lái xiān jué hǎi fēng hán。

yáo lián diào shí duō hóng shù,bàn chū sēng yuán jǐn lǜ gān。

bù jiàn shuāng jīng lái shì jià,yì jūn duì jiǔ qǐ néng huān。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →