北风

雁起平沙晚角哀,北风回首恨难裁。

淮山已隔胡尘断,汴水犹穿故苑来。

紫色蛙声真倔强,翠华龙衮暂徘徊。

庙堂此日无遗策,可是忧时独草莱。

拼音

yàn qǐ píng shā wǎn jiǎo āi,běi fēng huí shǒu hèn nán cái。

huái shān yǐ gé hú chén duàn,biàn shuǐ yóu chuān gù yuàn lái。

zǐ sè wā shēng zhēn jué qiáng,cuì huá lóng gǔn zàn pái huái。

miào táng cǐ rì wú yí cè,kě shì yōu shí dú cǎo lái。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →