次韵温其雪

侵凌腊尾近春前,冻色冥冥不见天。

一洗氛埃终自洁,暗催花柳为谁妍。

单衣窭巷无朝爨,垂箔高门有醉眠。

闻道江头消息好,玉旌瑶帜满楼船。

拼音

qīn líng là wěi jìn chūn qián,dòng sè míng míng bù jiàn tiān。

yī xǐ fēn āi zhōng zì jié,àn cuī huā liǔ wèi shuí yán。

dān yī jù xiàng wú cháo cuàn,chuí bó gāo mén yǒu zuì mián。

wén dào jiāng tóu xiāo xī hǎo,yù jīng yáo zhì mǎn lóu chuán。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →