寄秀峰忠老 刘子翚 宋 高钟号月掩岩扉,遥想幽人不梦时。曾听微言知见妙,应怜懒我用功迟。帻疏种种宁相贷,窗静山山尚可疑。傥有一单容过客,眼中须接秀峰奇。 拼音 gāo zhōng hào yuè yǎn yán fēi,yáo xiǎng yōu rén bù mèng shí。céng tīng wēi yán zhī jiàn miào,yīng lián lǎn wǒ yòng gōng chí。zé shū zhǒng zhǒng níng xiāng dài,chuāng jìng shān shān shàng kě yí。tǎng yǒu yī dān róng guò kè,yǎn zhōng xū jiē xiù fēng qí。 作者介绍 刘 刘子翚 宋 · 1101年 - 1147年 宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。 查看全部作品 →