凉月

凉月未出山,浮云半空白。

徘徊步轩窗,宛若待佳客。

经林漏飞辉,映溆生华泽。

及兹秋景清,吾庐更幽寂。

殊观发秘藏,妙听生寥阒。

营营息初机,烱烱怀新得。

岂无平生心,所乐已非昔。

天旋河汉动,夜久邻机息。

凄凄感庭兰,岁莫霜霰集。

呼儿温浊醪,独酌醉永夕。

拼音

liáng yuè wèi chū shān,fú yún bàn kōng bái。

pái huái bù xuān chuāng,wǎn ruò dài jiā kè。

jīng lín lòu fēi huī,yìng xù shēng huá zé。

jí zī qiū jǐng qīng,wú lú gèng yōu jì。

shū guān fā mì cáng,miào tīng shēng liáo qù。

yíng yíng xī chū jī,jiǒng jiǒng huái xīn dé。

qǐ wú píng shēng xīn,suǒ lè yǐ fēi xī。

tiān xuán hé hàn dòng,yè jiǔ lín jī xī。

qī qī gǎn tíng lán,suì mò shuāng xiàn jí。

hū ér wēn zhuó láo,dú zhuó zuì yǒng xī。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →