独坐

独坐高堂上,游观思无极。

重门虽昼关,远岫如不隔。

长林叶布阴,浅涧流波激。

欣欣物态荣,淑气生原隰。

幽禽感时鸣,绕树飞还集。

常恐逐惊飙,无阶恋俦匹。

兴怀念良游,岁月更相及。

佳人独弃余,何以慰岑寂。

褰裳迷所向,望远时伫立。

心知徒百忧,沉思不能释。

拼音

dú zuò gāo táng shàng,yóu guān sī wú jí。

zhòng mén suī zhòu guān,yuǎn xiù rú bù gé。

zhǎng lín yè bù yīn,qiǎn jiàn liú bō jī。

xīn xīn wù tài róng,shū qì shēng yuán xí。

yōu qín gǎn shí míng,rào shù fēi hái jí。

cháng kǒng zhú jīng biāo,wú jiē liàn chóu pǐ。

xīng huái niàn liáng yóu,suì yuè gèng xiāng jí。

jiā rén dú qì yú,hé yǐ wèi cén jì。

qiān shang mí suǒ xiàng,wàng yuǎn shí zhù lì。

xīn zhī tú bǎi yōu,chén sī bù néng shì。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →