谕俗

西村人渐归,撑柱烧残屋。

东村但蒿莱,死者无人哭。

昔兹号富穰,被祸尤残酷。

二三里中豪,丧乱身为僇。

遗骸怅莫掩,饥鸢啄其腹。

岂无平生时,意气凌乡曲。

锥刀剥微利,舞智欺茕独。

锦囊收地券,奕叶相传续。

只今邻叟耕,岁岁输官谷。

尔曹何颛愚,人生固多欲。

拼音

xī cūn rén jiàn guī,chēng zhù shāo cán wū。

dōng cūn dàn hāo lái,sǐ zhě wú rén kū。

xī zī hào fù ráng,bèi huò yóu cán kù。

èr sān lǐ zhōng háo,sàng luàn shēn wèi lù。

yí hái chàng mò yǎn,jī yuān zhuó qí fù。

qǐ wú píng shēng shí,yì qì líng xiāng qū。

zhuī dāo bō wēi lì,wǔ zhì qī qióng dú。

jǐn náng shōu dì quàn,yì yè xiāng chuán xù。

zhǐ jīn lín sǒu gēng,suì suì shū guān gǔ。

ěr cáo hé zhuān yú,rén shēng gù duō yù。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →