谕俗 刘子翚 宋 野人厌羹藜,家有庖丁刀。徒夸批导手,肯念耕稼劳。隐然肉山雄,畏彼尺棰操。春泥卧寒野,夜月犁东皋。辛勤力已尽,觳觫祸岂逃。谁无恻隐心,鲜能胜贪饕。盖帷犹示恩,况异犬马曹。 拼音 yě rén yàn gēng lí,jiā yǒu páo dīng dāo。tú kuā pī dǎo shǒu,kěn niàn gēng jià láo。yǐn rán ròu shān xióng,wèi bǐ chǐ chuí cāo。chūn ní wò hán yě,yè yuè lí dōng gāo。xīn qín lì yǐ jǐn,hú sù huò qǐ táo。shuí wú cè yǐn xīn,xiān néng shèng tān tāo。gài wéi yóu shì ēn,kuàng yì quǎn mǎ cáo。 作者介绍 刘 刘子翚 宋 · 1101年 - 1147年 宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。 查看全部作品 →