谕俗

粤人多悍骄,风声亦惟旧。

儿童仅胜衣,挟棰相格斗。

艺精气益横,质化心忘陋。

家饶喜称侠,世乱甘为寇。

岂伊天性然,习俗所成就。

吾闻互乡童,翱翔圣贤囿。

隐豹弄斓斑,攻驹发驰骤。

佩觿尔何知,义方得无谬。

拼音

yuè rén duō hàn jiāo,fēng shēng yì wéi jiù。

ér tóng jǐn shèng yī,xié chuí xiāng gé dòu。

yì jīng qì yì héng,zhì huà xīn wàng lòu。

jiā ráo xǐ chēng xiá,shì luàn gān wèi kòu。

qǐ yī tiān xìng rán,xí sú suǒ chéng jiù。

wú wén hù xiāng tóng,áo xiáng shèng xián yòu。

yǐn bào nòng lán bān,gōng jū fā chí zhòu。

pèi xī ěr hé zhī,yì fāng dé wú miù。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →