梦仙谣

鹅子峰前波色清,刘郎看山无俗情。癯儒自昔有仙骨,夜梦体飞如叶轻。

云中不识朝天路,双童导我凌空去。侧身度岩隈,盘盘复回回。

翛然意往形不碍,石窟藓窦俄天开。乘槎夜泛牛女渡,鞭鸾晓入金银台。

花深不逢人,时闻佩环声。仙翁睡起方结袜,见客坦易无崖垠。

击蒙冀垂矜,叩妙获一言。七情汩心心愦昏,窒欲如水澄其源。

臼中㕮咀药,手撮仍见分。旁有泠泠泉,三漱乃尽吞。

驻红却白非难事,贪生虑死真愚计。当时同游七姓俱,但记古月成胡字。

尘缘未断不得留,海风吹过蓬瀛洲。觉来窗户冥曚晓,玉镜晶晶堕松杪。

拼音

é zi fēng qián bō sè qīng,liú láng kàn shān wú sú qíng。qú rú zì xī yǒu xiān gǔ,yè mèng tǐ fēi rú yè qīng。

yún zhōng bù shí cháo tiān lù,shuāng tóng dǎo wǒ líng kōng qù。cè shēn dù yán wēi,pán pán fù huí huí。

xiāo rán yì wǎng xíng bù ài,shí kū xiǎn dòu é tiān kāi。chéng chá yè fàn niú nǚ dù,biān luán xiǎo rù jīn yín tái。

huā shēn bù féng rén,shí wén pèi huán shēng。xiān wēng shuì qǐ fāng jié wà,jiàn kè tǎn yì wú yá yín。

jī méng jì chuí jīn,kòu miào huò yī yán。qī qíng gǔ xīn xīn kuì hūn,zhì yù rú shuǐ chéng qí yuán。

jiù zhōng fǔ jǔ yào,shǒu cuō réng jiàn fēn。páng yǒu líng líng quán,sān shù nǎi jǐn tūn。

zhù hóng què bái fēi nán shì,tān shēng lǜ sǐ zhēn yú jì。dāng shí tóng yóu qī xìng jù,dàn jì gǔ yuè chéng hú zì。

chén yuán wèi duàn bù dé liú,hǎi fēng chuī guò péng yíng zhōu。jué lái chuāng hù míng méng xiǎo,yù jìng jīng jīng duò sōng miǎo。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →