和温其对月之什

意根如乱苗,已薙仍复生。

读君对月吟,知君怀未平。

怀悽有丰恨,吟苦无和声。

雄豪睨一世,失路鸿毛轻。

所以达观士,荣枯两忘情。

苍苍古松林,下有寒泉清。

醉倒石上眠,山禽唤人耕。

拼音

yì gēn rú luàn miáo,yǐ tì réng fù shēng。

dú jūn duì yuè yín,zhī jūn huái wèi píng。

huái qī yǒu fēng hèn,yín kǔ wú hé shēng。

xióng háo nì yī shì,shī lù hóng máo qīng。

suǒ yǐ dá guān shì,róng kū liǎng wàng qíng。

cāng cāng gǔ sōng lín,xià yǒu hán quán qīng。

zuì dào shí shàng mián,shān qín huàn rén gēng。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →