谢方德顺古风

吾闻沧溟深,浸灌东南维。

长风一荡潏,莽苍天为低。

中藏百怪珍,文彩光陆离。

潜鲲尽鹏材,游鱼悉龙资。

罔象溯波浮,天吴跃空飞。

蚌虽辱泥涂,犹能吐珠玑。

地灵物固然,在人必多奇。

英英方家郎,秀发如琼枝。

装怀素王书,落笔幼妇词。

我昔官壶山,邂逅初见之。

宾筵为劝驾,一武登云梯。

鸿鶱九霄快,骥骋天路夷。

似闻东诸侯,辟书已交驰。

惠然访吾庐,窈窕穷山溪。

夜灯一笑欢,愁抱忽若遗。

语妙时脱尘,饮豪屡反卮。

领新意自失,佳处昔未窥。

胡为遽改辕,归袂风披披。

上祈养德业,下祝慎鼎帏。

敬言崇道公,久别良伫思。

拼音

wú wén cāng míng shēn,jìn guàn dōng nán wéi。

zhǎng fēng yī dàng yù,mǎng cāng tiān wèi dī。

zhōng cáng bǎi guài zhēn,wén cǎi guāng lù lí。

qián kūn jǐn péng cái,yóu yú xī lóng zī。

wǎng xiàng sù bō fú,tiān wú yuè kōng fēi。

bàng suī rǔ ní tú,yóu néng tǔ zhū jī。

dì líng wù gù rán,zài rén bì duō qí。

yīng yīng fāng jiā láng,xiù fā rú qióng zhī。

zhuāng huái sù wáng shū,luò bǐ yòu fù cí。

wǒ xī guān hú shān,xiè hòu chū jiàn zhī。

bīn yán wèi quàn jià,yī wǔ dēng yún tī。

hóng xiān jiǔ xiāo kuài,jì chěng tiān lù yí。

shì wén dōng zhū hóu,pì shū yǐ jiāo chí。

huì rán fǎng wú lú,yǎo tiǎo qióng shān xī。

yè dēng yī xiào huān,chóu bào hū ruò yí。

yǔ miào shí tuō chén,yǐn háo lǚ fǎn zhī。

lǐng xīn yì zì shī,jiā chù xī wèi kuī。

hú wèi jù gǎi yuán,guī mèi fēng pī pī。

shàng qí yǎng dé yè,xià zhù shèn dǐng wéi。

jìng yán chóng dào gōng,jiǔ bié liáng zhù sī。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →