必源以古风见投词意甚远因为赋风吹原上苗勉其殖学待时也

风吹原上苗,青青入无边。

发生赖阳和,秀润滋澄涟。

游车走道旁,忽之如浮烟。

那知丁黄愁,枵腹望果然。

农功日夜急,地产东南偏。

飞霜皓盈畴,丰穗垂连颠。

盘盂荐新尝,琼糜失辉鲜。

物生为世用,岂较成后先。

群芳红打围,从渠争春妍。

拼音

fēng chuī yuán shàng miáo,qīng qīng rù wú biān。

fā shēng lài yáng hé,xiù rùn zī chéng lián。

yóu chē zǒu dào páng,hū zhī rú fú yān。

nà zhī dīng huáng chóu,xiāo fù wàng guǒ rán。

nóng gōng rì yè jí,dì chǎn dōng nán piān。

fēi shuāng hào yíng chóu,fēng suì chuí lián diān。

pán yú jiàn xīn cháng,qióng mí shī huī xiān。

wù shēng wèi shì yòng,qǐ jiào chéng hòu xiān。

qún fāng hóng dǎ wéi,cóng qú zhēng chūn yán。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →