同范智闻五月十四日夜赏月

微风净郊原,暮色含清夏。

层巅月欲上,烱烱木叶罅。

丰姿一发亏,爽气千毫射。

流光不著地,黄抹溪西舍。

翩然释峤飞,云浪鳞鳞化。

常恐螺髻青,失此骊珠挂。

奇观天所吝,老眼得屡借。

不嫌神太清,跣立高梧下。

故人肯留连,一笑偶良夜。

浊醪勿虚杯,庭缟醉可藉。

拼音

wēi fēng jìng jiāo yuán,mù sè hán qīng xià。

céng diān yuè yù shàng,jiǒng jiǒng mù yè xià。

fēng zī yī fā kuī,shuǎng qì qiān háo shè。

liú guāng bù zhù dì,huáng mǒ xī xī shě。

piān rán shì jiào fēi,yún làng lín lín huà。

cháng kǒng luó jì qīng,shī cǐ lí zhū guà。

qí guān tiān suǒ lìn,lǎo yǎn dé lǚ jiè。

bù xián shén tài qīng,xiǎn lì gāo wú xià。

gù rén kěn liú lián,yī xiào ǒu liáng yè。

zhuó láo wù xū bēi,tíng gǎo zuì kě jí。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →