和李似之秉烛观梅诗

冻色沈万象,晴巅露皑皑。

通宵月观梦,梦破东风来。

小立值芳气,微寻见寒胚。

我病亦呼客,沙边久徘徊。

恍然惊老眼,一枝印清杯。

应知尘意尽,故向癯儒开。

谪仙爱逃禅,兹心政难灰。

觇新不待晨,烧烛寒岩隈。

草木有含章,发挥要天才。

赖公管领春,笔端起潜雷。

拼音

dòng sè shěn wàn xiàng,qíng diān lù ái ái。

tōng xiāo yuè guān mèng,mèng pò dōng fēng lái。

xiǎo lì zhí fāng qì,wēi xún jiàn hán pēi。

wǒ bìng yì hū kè,shā biān jiǔ pái huái。

huǎng rán jīng lǎo yǎn,yī zhī yìn qīng bēi。

yīng zhī chén yì jǐn,gù xiàng qú rú kāi。

zhé xiān ài táo chán,zī xīn zhèng nán huī。

chān xīn bù dài chén,shāo zhú hán yán wēi。

cǎo mù yǒu hán zhāng,fā huī yào tiān cái。

lài gōng guǎn lǐng chūn,bǐ duān qǐ qián léi。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →