次致明泉石轩诗韵

天怀迥与尘嚣背,蓬莱屡踏金鳌背。

闲披白袷过清湖,爽气涵空渺无外。

澹然爱此一泓奇,散发逍遥漱华滋。

尚嫌林影太凋薄,斜阳射破碧琉璃。

遥知宣室虚前席,良裘固非一狐腋。

他时归梦想南飞,瑰词已为磨崖石。

拼音

tiān huái jiǒng yǔ chén xiāo bèi,péng lái lǚ tà jīn áo bèi。

xián pī bái jiá guò qīng hú,shuǎng qì hán kōng miǎo wú wài。

dàn rán ài cǐ yī hóng qí,sàn fā xiāo yáo shù huá zī。

shàng xián lín yǐng tài diāo báo,xié yáng shè pò bì liú lí。

yáo zhī xuān shì xū qián xí,liáng qiú gù fēi yī hú yè。

tā shí guī mèng xiǎng nán fēi,guī cí yǐ wèi mó yá shí。

作者介绍

刘子翚

宋 · 1101年 - 1147年

宋建州崇安人,字彦冲,号屏山,一号病翁。刘子。以荫补承务郎,通判兴化军。因疾辞归武夷山,专事讲学,与胡宪、刘勉之为道义交。深于《周易》,朱熹尝从其学。卒谥文靖。有《屏山集》。

查看全部作品 →