游武夷

函关崎嵚走秦鹿,天下并逐争群雄。

抉云翻空鳌足折,黔黎窜伏如寒蛩。

武夷山深水清泚,避世犹有高人踪。

龙泓东注海波涌,玉女翠拥秋云松。

赤霄真骨写虚壁,通泉凡笔惭非工。

藏舟浮梁跨绝壑,隐见似与天潢通。

当时鸡犬不复见,窠岩依旧烟霞笼。

我来秋杪月既望,尚有幽菊埋榛丛。

天容洗净雨新霁,云幕四卷清无风。

掀篷进棹穷异境,注目想见流残红。

回船杖屦蹑幽径,松竹窈窕环琳宫。

翠琬温辞耀华衮,金榜大字缠交龙。

自怜病骨挂尘网,幔亭高会何由逢。

解衣归卧玉琐碎,仰看明月穿疏篷。

拼音

hán guān qí qīn zǒu qín lù,tiān xià bìng zhú zhēng qún xióng。

jué yún fān kōng áo zú zhé,qián lí cuàn fú rú hán qióng。

wǔ yí shān shēn shuǐ qīng cǐ,bì shì yóu yǒu gāo rén zōng。

lóng hóng dōng zhù hǎi bō yǒng,yù nǚ cuì yōng qiū yún sōng。

chì xiāo zhēn gǔ xiě xū bì,tōng quán fán bǐ cán fēi gōng。

cáng zhōu fú liáng kuà jué hè,yǐn jiàn shì yǔ tiān huáng tōng。

dāng shí jī quǎn bù fù jiàn,kē yán yī jiù yān xiá lóng。

wǒ lái qiū miǎo yuè jì wàng,shàng yǒu yōu jú mái zhēn cóng。

tiān róng xǐ jìng yǔ xīn jì,yún mù sì juǎn qīng wú fēng。

xiān péng jìn zhào qióng yì jìng,zhù mù xiǎng jiàn liú cán hóng。

huí chuán zhàng jù niè yōu jìng,sōng zhú yǎo tiǎo huán lín gōng。

cuì wǎn wēn cí yào huá gǔn,jīn bǎng dà zì chán jiāo lóng。

zì lián bìng gǔ guà chén wǎng,màn tíng gāo huì hé yóu féng。

jiě yī guī wò yù suǒ suì,yǎng kàn míng yuè chuān shū péng。

作者介绍

杨时

宋 · 1053年 - 1135年

宋南剑州将乐人,字中立,号龟山。神宗熙宁九年进士。调官不赴。先后师事程颢、程颐,杜门不仕十年。历知浏阳、余杭、萧山,改荆州教授。金人攻汴京,坚论严为守备,除右谏议大夫;又反对割三镇以乞和,兼国子监祭酒。指斥蔡京蠹国害民,力辟王安石之学。高宗立,除工部侍郎。以龙图阁直学士致仕,专事著述讲学。卒谥文靖。与游酢、吕大临、谢良佐号为程门四先生,又与罗从彦、李侗等同列南剑三先生。其学术后被奉为程氏正宗。有《二程粹言》、《龟山先生语录》、《龟山集》。

查看全部作品 →