妙峰寺 王古 宋 修径转岩阿,危亭临木杪。清明江练直,紫翠山屏绕。林峦献奇秀,图画极天巧。松杉韵轻风,笙箫奏云表。心知游鱼乐,目送飞鸿杳。浮生黄粱梦,幻事何时了。惟应观胜妙,坐可清纷扰。岂须登泰山,闲看诸峰小。 拼音 xiū jìng zhuǎn yán ā,wēi tíng lín mù miǎo。qīng míng jiāng liàn zhí,zǐ cuì shān píng rào。lín luán xiàn qí xiù,tú huà jí tiān qiǎo。sōng shān yùn qīng fēng,shēng xiāo zòu yún biǎo。xīn zhī yóu yú lè,mù sòng fēi hóng yǎo。fú shēng huáng liáng mèng,huàn shì hé shí le。wéi yīng guān shèng miào,zuò kě qīng fēn rǎo。qǐ xū dēng tài shān,xián kàn zhū fēng xiǎo。 作者介绍 王 王古 宋 · ? - ? 宋大名莘县人,字敏仲。王靖子。登进士第。历太常博士、太府少卿。哲宗绍圣初,迁户部侍郎,详定役法,与尚书蔡京多不合,徙兵部。徽宗时,为刑部尚书,出知成都。入崇宁党籍,谪衡州别驾,安置温州。复朝散郎,卒。 查看全部作品 →