薛侯马

薛侯俊健如生猱,不识中原生土豪。

蛇矛丈八常在手,骆马蕃鞍云锦袍。

往属嫖姚探虎穴,狐鸣萧萧风立发。

短鞯淋血斩将归,夜斫坚冰濡马渴。

中都久住武城坊,屋头养骆如养羊。

枯萁不饱篱壁尽,狭巷怒蹄盆盎伤。

只今栖栖守环堵,五月樵风吹宿莽。

千金夜出酬市儿,客帐昼眠听戏鼓。

边人视死亦寻常,笑里辞家登战场。

铨劳定次屈壮士,两眼荧荧收泪光。

齿坚食肉何曾老,骑马身轻飞一鸟。

焉知不将万人行,横槊秋风贺兰道。

拼音

xuē hóu jùn jiàn rú shēng náo,bù shí zhōng yuán shēng tǔ háo。

shé máo zhàng bā cháng zài shǒu,luò mǎ fān ān yún jǐn páo。

wǎng shǔ piáo yáo tàn hǔ xué,hú míng xiāo xiāo fēng lì fā。

duǎn jiān lín xuè zhǎn jiāng guī,yè zhuó jiān bīng rú mǎ kě。

zhōng dōu jiǔ zhù wǔ chéng fāng,wū tóu yǎng luò rú yǎng yáng。

kū qí bù bǎo lí bì jǐn,xiá xiàng nù tí pén àng shāng。

zhǐ jīn qī qī shǒu huán dǔ,wǔ yuè qiáo fēng chuī sù mǎng。

qiān jīn yè chū chóu shì ér,kè zhàng zhòu mián tīng xì gǔ。

biān rén shì sǐ yì xún cháng,xiào lǐ cí jiā dēng zhàn chǎng。

quán láo dìng cì qū zhuàng shì,liǎng yǎn yíng yíng shōu lèi guāng。

chǐ jiān shí ròu hé céng lǎo,qí mǎ shēn qīng fēi yī niǎo。

yān zhī bù jiāng wàn rén xíng,héng shuò qiū fēng hè lán dào。

作者介绍

周邦彦

宋 · 1056年 - 1121年

周邦彦,北宋词人。字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江省杭州市)人。官历太学正、庐州教授、知溧水县等。少年时期个性比较疏散,但相当喜欢读书,宋神宗时,写《汴都赋》赞扬新法。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府(最高音乐机关)。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严,语言曲丽精雅,长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。作品在婉约词人中长期被尊为“正宗”。旧时词论称他为“词家之冠”或“词中老杜”。有《清真居士集》,已佚,今存《片玉集》。

查看全部作品 →