夙兴

曈曈海底日,赤辉射东方。

先驱敛群翳,微露不成霜。

早寤厌床笫,起步东西厢。

引手视掌纹,黯黯未可祥。

念此阅人传,三年得跧藏。

弛担曾几时,兹焉忽腾装。

问今何所之,意行本无乡。

晨钟神惨悲,夜鼓思飞扬。

与俗同一科,何异犬与羊。

平明催放钥,利害纷相攘。

颠倒走群愚,岂但渠可伤。

拼音

tóng tóng hǎi dǐ rì,chì huī shè dōng fāng。

xiān qū liǎn qún yì,wēi lù bù chéng shuāng。

zǎo wù yàn chuáng zǐ,qǐ bù dōng xī xiāng。

yǐn shǒu shì zhǎng wén,àn àn wèi kě xiáng。

niàn cǐ yuè rén chuán,sān nián dé quán cáng。

chí dān céng jǐ shí,zī yān hū téng zhuāng。

wèn jīn hé suǒ zhī,yì xíng běn wú xiāng。

chén zhōng shén cǎn bēi,yè gǔ sī fēi yáng。

yǔ sú tóng yī kē,hé yì quǎn yǔ yáng。

píng míng cuī fàng yào,lì hài fēn xiāng rǎng。

diān dào zǒu qún yú,qǐ dàn qú kě shāng。

作者介绍

周邦彦

宋 · 1056年 - 1121年

周邦彦,北宋词人。字美成,号清真居士,汉族,钱塘(今浙江省杭州市)人。官历太学正、庐州教授、知溧水县等。少年时期个性比较疏散,但相当喜欢读书,宋神宗时,写《汴都赋》赞扬新法。徽宗时为徽猷阁待制,提举大晟府(最高音乐机关)。精通音律,曾创作不少新词调。作品多写闺情、羁旅,也有咏物之作。格律谨严,语言曲丽精雅,长调尤善铺叙。为后来格律派词人所宗。作品在婉约词人中长期被尊为“正宗”。旧时词论称他为“词家之冠”或“词中老杜”。有《清真居士集》,已佚,今存《片玉集》。

查看全部作品 →