扈隩牧笛 徐似道 宋 蒙蒙香雾湿未干,烟光匝地春风寒。牧童三五唤归切,鞭牛为马蓑为鞍。一声芦管振林木,口畔呜呜相戏逐。梅花乱落自潇洒,绝胜豪门调新曲。 拼音 méng méng xiāng wù shī wèi gàn,yān guāng zā dì chūn fēng hán。mù tóng sān wǔ huàn guī qiè,biān niú wèi mǎ suō wèi ān。yī shēng lú guǎn zhèn lín mù,kǒu pàn wū wū xiāng xì zhú。méi huā luàn luò zì xiāo sǎ,jué shèng háo mén diào xīn qū。 作者介绍 徐 徐似道 宋 · ? - ? 宋台州黄岩人,字渊子,号竹隐。孝宗乾道二年进士。力学工诗。为吴江尉,受知于范成大。历官权直学士院,迁秘书少监。一日闻弹疏,即翩然引去。后官至朝散大夫、江西提点刑狱。有《竹隐集》。 查看全部作品 →