五言和刘原甫阳春宜白雪

阳春宜白雪,良时宜少年。

试攀琼树枝,芳意已觉妍。

梅花初厌多,杨花乍疑早。

园林光气生,众物竞鲜好。

一春都几日,行乐遽勿迟。

何辞踏泥出,犹当秉烛归。

少年自应然,老大宁复尔。

岂不感物华,尚能强醇醴。

拼音

yáng chūn yí bái xuě,liáng shí yí shǎo nián。

shì pān qióng shù zhī,fāng yì yǐ jué yán。

méi huā chū yàn duō,yáng huā zhà yí zǎo。

yuán lín guāng qì shēng,zhòng wù jìng xiān hǎo。

yī chūn dōu jǐ rì,xíng lè jù wù chí。

hé cí tà ní chū,yóu dāng bǐng zhú guī。

shǎo nián zì yīng rán,lǎo dà níng fù ěr。

qǐ bù gǎn wù huá,shàng néng qiáng chún lǐ。

作者介绍

沈遘

宋 · 1028年 - 1067年

宋杭州钱塘人,字文通。仁宗皇祐元年进士。历江宁府通判、知制诰、知杭州。明于吏治,令行禁止。召知开封府,迁龙图阁直学士,拜翰林学士、判流内铨。母亡既葬,庐墓下,服丧未竟而卒。有《西溪集》。

查看全部作品 →