太湖石

海岱铅松妄得名,洞庭山脚失寒琼。

漱成一朵孤云势,费尽千年白浪声。

谁向机边逢织女,直疑岩下见初平。

年来赏物多成病,日绕苍苔几遍行。

拼音

hǎi dài qiān sōng wàng dé míng,dòng tíng shān jiǎo shī hán qióng。

shù chéng yī duǒ gū yún shì,fèi jǐn qiān nián bái làng shēng。

shuí xiàng jī biān féng zhī nǚ,zhí yí yán xià jiàn chū píng。

nián lái shǎng wù duō chéng bìng,rì rào cāng tái jǐ biàn xíng。

作者介绍

胡宿

宋 · ? - ?

《全唐诗》收诗19首,小传云:“胡宿,唐末人。”误。胡宿(995—1067),字武平,常州晋陵(今江苏常州)人。宋仁宗天圣二年(1024)登进士第。历官翰林学士等职。官至枢密副使。卒谥文恭。《宋史》有传,《欧阳文忠公文集》卷三四有墓志。今存《文恭集》50卷。《宋诗纪事》卷一一收其诗。《全唐诗》沿《唐诗鼓吹》卷八之误而收作唐人,所录诸诗,皆见《文恭集》。

查看全部作品 →