次韵答刘元弼

鼓箧同登乐泮年,论文谁复似徐坚。

向来聚散如春梦,此去逢迎应宿缘。

陋巷苦无高马过,新诗时有贾人传。

芒鞋竹杖俱无恙,归日犹堪作地仙。

拼音

gǔ qiè tóng dēng lè pàn nián,lùn wén shuí fù shì xú jiān。

xiàng lái jù sàn rú chūn mèng,cǐ qù féng yíng yīng sù yuán。

lòu xiàng kǔ wú gāo mǎ guò,xīn shī shí yǒu jiǎ rén chuán。

máng xié zhú zhàng jù wú yàng,guī rì yóu kān zuò dì xiān。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →