唐兴寺再呈美中

七年三过唐兴寺,梦里闻君得好官。

遍历兰台兼柱史,近辞香案出金銮。

从来呼客沽村酿,不敢移厨洗玉盘。

政恐人情贱杨柳,送迎唯作故时看。

拼音

qī nián sān guò táng xīng sì,mèng lǐ wén jūn dé hǎo guān。

biàn lì lán tái jiān zhù shǐ,jìn cí xiāng àn chū jīn luán。

cóng lái hū kè gū cūn niàng,bù gǎn yí chú xǐ yù pán。

zhèng kǒng rén qíng jiàn yáng liǔ,sòng yíng wéi zuò gù shí kàn。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →