再和前韵 王庭圭 宋 江夏无双望久倾,高文犹带玉堂清。子云识字终投阁,侯喜能诗新有声。偶会风云苏大旱,戏将笔札庆垂成。年丰但使无公事,勿虑潢池贼未平。 拼音 jiāng xià wú shuāng wàng jiǔ qīng,gāo wén yóu dài yù táng qīng。zi yún shí zì zhōng tóu gé,hóu xǐ néng shī xīn yǒu shēng。ǒu huì fēng yún sū dà hàn,xì jiāng bǐ zhá qìng chuí chéng。nián fēng dàn shǐ wú gōng shì,wù lǜ huáng chí zéi wèi píng。 作者介绍 王 王庭圭 宋 · 1080年 - 1172年 宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。 查看全部作品 →