次韵郭伟节段廷

山灵未忍勒铭移,空有寒鸦噪竹枝。

二妙相逢春雾里,老夫将窜夜郎时。

传看尺素双鱼尾,突过黄初数子诗。

不上沅江探奇绝,平生谁肯一来兹。

拼音

shān líng wèi rěn lēi míng yí,kōng yǒu hán yā zào zhú zhī。

èr miào xiāng féng chūn wù lǐ,lǎo fū jiāng cuàn yè láng shí。

chuán kàn chǐ sù shuāng yú wěi,tū guò huáng chū shù zi shī。

bù shàng yuán jiāng tàn qí jué,píng shēng shuí kěn yī lái zī。

作者介绍

王庭圭

宋 · 1080年 - 1172年

宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。

查看全部作品 →