次韵赠随上人 王庭圭 宋 扣门衲子诵诗声,双脚行缠拄杖轻。何处参同得消息,便能作句吐新清。高僧着意游湖海,逐客从谁匿姓名。试听窟中狮子吼,未应断尽野牛鸣。 拼音 kòu mén nà zi sòng shī shēng,shuāng jiǎo xíng chán zhǔ zhàng qīng。hé chù cān tóng dé xiāo xī,biàn néng zuò jù tǔ xīn qīng。gāo sēng zhe yì yóu hú hǎi,zhú kè cóng shuí nì xìng míng。shì tīng kū zhōng shī zi hǒu,wèi yīng duàn jǐn yě niú míng。 作者介绍 王 王庭圭 宋 · 1080年 - 1172年 宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。 查看全部作品 →