题宣和御画 王庭圭 宋 玉锁宫扉三十六,谁识连昌满宫竹。内苑寒梅欲放春,龙池水暖鸳鸯浴。宣和殿后新雨晴,两鹊飞来向东鸣。当时妙手貌不成,君王笔下春风生。长安老人眼曾见,万岁山头翠华转。恨臣不及宣政初,痛哭天涯观画图。 拼音 yù suǒ gōng fēi sān shí liù,shuí shí lián chāng mǎn gōng zhú。nèi yuàn hán méi yù fàng chūn,lóng chí shuǐ nuǎn yuān yāng yù。xuān hé diàn hòu xīn yǔ qíng,liǎng què fēi lái xiàng dōng míng。dāng shí miào shǒu mào bù chéng,jūn wáng bǐ xià chūn fēng shēng。zhǎng ān lǎo rén yǎn céng jiàn,wàn suì shān tóu cuì huá zhuǎn。hèn chén bù jí xuān zhèng chū,tòng kū tiān yá guān huà tú。 作者介绍 王 王庭圭 宋 · 1080年 - 1172年 宋吉州安福人,字民瞻,号卢溪。徽宗政和八年进士。为茶陵丞,有能政。高宗绍兴中,胡铨上疏乞斩秦桧等,谪新州,庭圭独以诗送行。绍兴十九年,坐讪谤编管辰州。桧死,许自便。孝宗即位,除国子监主簿。乾道中除直敷文阁。博学兼通,工诗,尤精于《易》。有《卢溪集》、《易解》、《沧海遗珠》等。 查看全部作品 →